TRƯỜNG THPT CHU VĂN AN – NƠI THANH XUÂN CÒN MÃI

1986 — 2026

Mái Trường – Tuổi Trẻ & Một Đời Yêu Thương

Lưu Bút 40 Năm THPT Chu Văn An

"Có những nơi ta đi qua rồi chỉ còn là một địa chỉ. Nhưng cũng có những nơi, dù năm tháng có trôi xa đến đâu, vẫn trở thành một phần máu thịt của cuộc đời. Với tôi, Trường THPT Chu Văn An không chỉ là nơi công tác, mà còn là ngôi nhà thứ hai, là nơi tôi gửi gắm tuổi trẻ, khát vọng truyền đạt tri thức và những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời người giáo viên."



Năm nay, khi nhà trường chuẩn bị kỷ niệm 40 năm thành lập, tôi chợt giật mình nhận ra mình cũng đã có trọn vẹn 40 năm đồng hành cùng mái trường này trên mảnh đất cao nguyên. Bốn mươi năm đủ để một người giáo viên trẻ ngày nào với những bỡ ngỡ đầu tiên trở thành một người đã điểm bạc mái tóc. Bốn mươi năm đủ để chứng kiến biết bao đổi thay của nhà trường, của những người đồng nghiệp từng sát cánh tổ chức các sự kiện lớn nhỏ, của bao thế hệ học trò và của chính bản thân mình.

Tôi vẫn nhớ như in những ngày đầu tiên bước chân vào cổng Trường THPT Chu Văn An. Khi ấy, khuôn viên trường còn đơn sơ, những dãy phòng học chưa khang trang như hôm nay. Nhưng điều tôi cảm nhận được ngay từ những ngày đầu ấy chính là tình người ấm áp, là sự tận tâm của đồng nghiệp và khát vọng chinh phục tri thức trong ánh mắt học trò. Chính nơi đây đã đón tôi bằng sự chân thành, nuôi dưỡng trong tôi tình yêu nghề giáo và cho tôi cơ hội được thăng hoa trong từng giờ lên lớp.

Bốn thập kỷ qua, biết bao thế hệ học sinh đã đi qua cuộc đời dạy học của tôi. Những gương mặt hồn nhiên ngày nào giờ đã vươn xa trên nhiều quỹ đạo khác nhau: trở thành bác sĩ, kỹ sư, nhà giáo, hay những chuyên gia khoa học kỹ thuật mải miết với những chân trời mới. Dù các em vươn xa tới đâu hay ở lại xây dựng quê hương Đắk Lắk, mỗi lần gặp lại, điều khiến tôi xúc động nhất vẫn là tiếng gọi thân thương: “Thầy Cô ơi!”

Nghề dạy học có lẽ là nghề đặc biệt nhất. Chúng tôi không tạo ra những sản phẩm hữu hình. Chúng tôi chỉ gieo những hạt giống, khơi dậy sự tò mò và tư duy logic qua những bài giảng, qua các hoạt động ngoại khóa, trải nghiệm STEM đầy sáng tạo với những mô hình truyền thống kết hợp hiện đại. Có những hạt giống nảy mầm rất nhanh, có những hạt giống phải chờ nhiều năm mới đơm hoa kết trái. Nhưng hạnh phúc lớn lao nhất là được chứng kiến định luật bảo toàn của sự nỗ lực luôn đúng, khi mọi cố gắng của các em bé nhỏ ngày nào đều kết tinh thành những thành quả đáng tự hào.

Tôi đã đi cùng ngôi trường qua biết bao mùa khai giảng và chia tay. Mỗi mùa hè, tiếng ve lại vang lên dưới những tán phượng đỏ. Những lứa học trò lại lưu luyến chia xa. Để rồi năm tháng đã dạy các em trưởng thành, trở thành những con người tử tế, biết yêu thương và sống có trách nhiệm. Với người giáo viên, đó chính là phần thưởng vô giá.

Trường THPT Chu Văn An trong ký ức của tôi không chỉ là những bài toán, những kỳ thi hay những trang giáo án. Đó còn là những bản kế hoạch tổ chức sự kiện trắng đêm, là niềm vui vỡ òa khi sự kiện thành công, là những lần đồng nghiệp cùng nhau thiết kế từng tấm backdrop, từng ấn phẩm truyền thông để mỗi dịp lễ hội, mỗi mùa tuyển sinh đều để lại dấu ấn khó phai.

Bốn mươi năm là hành trình của biết bao thế hệ vun trồng.

Bốn mươi năm là hành trình của những người lặng lẽ gieo hạt.

Bốn mươi năm viết nên những giấc mơ từ bục giảng và bảng đen.

Với riêng tôi, điều quý giá nhất mà Trường THPT Chu Văn An dành tặng không phải là những danh hiệu, mà chính là ký ức tuyệt đẹp về một cuộc đời được sống trọn với đam mê, được cống hiến cho sự nghiệp trồng người và được đồng hành cùng biết bao thế hệ học sinh trên hành trình trưởng thành.

Biết ơn mái trường đã cho tôi một thanh xuân rực rỡ.

Biết ơn những đồng nghiệp đã cùng tôi đi qua bao mùa phấn trắng.

Biết ơn những thế hệ học trò đã làm cho nghề giáo của tôi trở nên thiêng liêng.

Biết ơn Trường THPT Chu Văn An – nơi lưu giữ những điều đẹp đẽ nhất của một đời người.

“Tôi đã có một tuổi trẻ thật đẹp dưới mái trường Chu Văn An.
Tôi đã dành 40 năm cuộc đời mình cho nơi ấy.
Và nơi ấy – mãi mãi là một phần không thể tách rời trong trái tim tôi.”

Nhân dịp kỷ niệm 40 năm thành lập trường, xin gửi lời tri ân sâu sắc tới quý thế hệ lãnh đạo, quý thầy cô giáo và cán bộ nhân viên đã kiến tạo nên ngôi trường thân yêu này. Xin cảm ơn quý bậc phụ huynh đã luôn đồng hành, và đặc biệt, xin cảm ơn các thế hệ học sinh – những người đã thổi hồn vào từng lớp học, để mỗi mùa phượng nở lại mang theo những câu chuyện đẹp của tuổi thanh xuân.

Bốn mươi năm là một cột mốc tự hào, nhưng cũng là điểm tựa vững chắc để phóng tầm nhìn về tương lai. Với truyền thống đoàn kết và khát vọng vươn lên, tôi tin rằng Trường THPT Chu Văn An sẽ tiếp tục là bệ phóng cho những ước mơ bay cao, bay xa. Để mai này, mỗi người từng học tập và công tác dưới mái trường này vẫn luôn tự hào khi nhắc về hai tiếng thân quen: “Trường tôi.”

Đắk Lắk, 22 tháng 7 năm 2026
Phạm Thị Thanh Tuyền
Một Người Giáo Viên 28 Năm Gắn Bó
Trường THPT Chu Văn An

0 Lưu bút:

Viết lưu bút